Kết nối không gian nhà ở

Kết nối không gian nhà ở

Đã qua nhiều lần xây nhà nên khi làm ngôi biệt thự này, gia chủ quyết định khá nhanh gọn các vấn đề thuộc về  bố trí mặt bằng, quy cách vật liệu cửa kính cường lực. Chủ yếu điểu còn lại là định vị tốt cảm giác ăn ở sao cho vừa quen thuộc vừa không cũ kỹ, có đủ các không gian cho ba thế hệ cùng chung sống. Mỗi ngày gia chủ mất cả mấy tiếng đồng hồ đi từ nhà tới chỗ làm, công việc bộn bể nên khi vể nhà rất cần thư thái nghỉ ngơi. Bài toán hóa ra lại vừa dễ vừa khó cho kiến trúc sư: ngôi nhà phải mới nhưng không được lạ, quen mà đừng nhàm chán, tận dụng không gian triệt để mà không gây cảm giác chật chội.

Bên cạnh cơ cấu chung về mặt bằng, chiểu cao bắt buộc phải theo quy định chung của toàn khu, gia chủ đã cùng kiến trúc sư “xoay xở” thêm những không gian áp mái, không gian hầm làm phòng ngủ và Cầu thang lan can kính, giúp ngôi nhà thoáng rộng hơn

Kết nối không gian nhà ở

Bếp rộng rãi và tiện nghi kho, giảm bớt áp lực diện tích cho các tầng lầu chính, cân đối lại giữa nhu cầu và thực tế để sử dụng tối ưu không gian. Ngôi nhà vì thế trở nên gọn và không dàn trải, đem lại ấn tượng rõ rệt về’ một gia đình có lối sống “ăn chắc mặc bển” ít phô trương, nhiêu quây quần ấm áp.

Bếp liên kể phòng ăn là không gian được bố trí rộng rãi và thư giãn nhất trong toàn nhà, với bàn ăn nhìn ra hồ cá cảnh rộng bên hông, khu bếp chạy dài kiểu chữ U với kính ốp bếp đẹp thật tiện nghi bởi gia chủ quan niệm vào bếp là phải thoải mái. Trong khi đó phòng khách khá gọn và giản dị, hướng tầm nhìn ra sân vườn bên ngoài nhiêu hơn là trang trí cầu kỳ bên trong. Các phòng ngủ hầu hết sử dụng lại vật dụng cũ, nhưng phối kết màu gỗ với màu tường – trần – sàn theo gam vàng nhạt ấm áp, hài hòa vốn được gia chủ ưa thích lâu nay.

Vẻ quen thuộc còn thể’ hiện ở chi tiết mặt tiền, với lan can sân thượng xây gạch chừa lỗ thông gió dọc, gợi nhớ ngôi nhà kiểu “chú Hỏa” của họ tại bến Hàm Tử ngày nào. Quen thì quen vậy, nhưng gia chủ vẫn chấp nhận điểm xuyết những chi tiết “lạ” chiểu lòng theo yêu cầu của con cái, ví dụ như lan can cầu thang dùng kính cường lực và gỗ thật đơn giản, xử lý bậc vát vào trong để’ tăng khoảng rộng đặt bàn chân khi lên xuống bậc. Hay chiếc giường có nhiêu tầng bậc lạ mắt tại phòng ngủ con út mà nhiêu bạn bè gọi đùa là trông như bục sân khấu diễn ca nhạc. Tuy nhiên toát lên trên toàn bộ tổng thể, ngôi biệt thự vẫn là một phong thái nhã nhặn nhẹ nhàng, một chốn đi vê quen thuộc, ít các chi tiết hình khối rườm rà, và thể hiện đúng phong cách sống giản dị, gọn gàng của gia chủ.

Kết nối không gian nhà ở
2 (40%) 2 votes

Không nơi đâu như ở nhà mình

Không nơi đâu như ở nhà mình

Những ngày có tiết dạy trong trường, cứ hết giờ là tôi chạy về nhà, cho dù trời nắng hay mưa.

Mấy đồng nghiệp nhà xa rủ tôi ở lại cho vui. Trường có phòng nghỉ gắn máy lạnh, có giường gối đàng hoàng. Nhưng tôi phải về’, không phải vì nhà tôi gần. Tôi phải về’, để lấy thuốc cho cha tôi uống đúng giờ, vì nhà có con mèo phải cho ăn cơm. Và tôi muốn ăn những bữa cơm gia đình nữa.

Về sau này, em tôi làm giám thị. Trưa nó phải ở lại trường (thời gian nghỉ giữa khối lớp học buổi sáng và buổi chiểu quá sát nhau). Bây giờ, đến lượt thằng con của em đi làm, trưa cũng ở lại cơ quan (giờ nghỉ chỉ có một tiếng). Còn tôi vẫn về nhà, một mình với con mèo. Đó là một con mèo giống chó nhiều hơn. Nó biết nhận ra tiếng xe của chủ giữa bao tiếng xe trong xóm, để nó chạy ra cửa ngheo ngheo mừng chủ đã về. Đang nằm thở rừ rừ bên cạnh chủ, nghe một tiếng động nhỏ nó cũng đứng dậy, đi ra cửa xem xét, có khi nằm luôn tại cửa như để’ canh chừng. Về chuyện vệ sinh, nó biết chạy vào nhà cầu. Tất nhiên là nó không biết leo lên bồn cầu, xả nước, nhưng nó “đi” đúng một chỗ, chủ nhà chịu khó hốt dọn là gọn gàng, sạch sẽ.

Ở nhà mình tôi thấy dễ chịu, an tâm. Dần dần tôi lười ra khỏi nhà nếu không có chuyện cần thiết, cần kíp. Đi du lịch vài ngày tôi cũng ngại. Sợ không ai coi nhà. Sợ nhà dơ vì không quét không lau. Sợ tới lúc mình về phải dọn dẹp cực thân.

Trời mưa to dai dẳng, tôi sợ nhà bị thấm nước, ẩm ướt, hư hao. Trời nắng nóng gắt gao, sờ tay lên vách tường nghe hôi hổi, tôi xót xa lo nhà bị tróc vôi, bong nước sơn. Lau nhà nhiều quá, tôi sợ mất lớp men tráng mỏng trên gạch rồi nghĩ đến sử dụng sản phẩm kính cường lực thay thế… Nói chung là tôi sợ nhà mình bị xấu, bị trầy xước, bị hư hao.

Đôi khi tôi cũng tự hỏi, chắc là mình tiếc của? Rồi tự trả lời, không phải đâu.

Khi người ta tự hào kể về mình, về cha con, chồng vợ, anh chị em của mình, không ai quên nhắc tới cái nhà. Nhà là cái

chứa đựng, gắn kết những con người ấy với nhau. Nó che chở họ suốt ngày, suốt đời. Và những khi có niềm vui vỡ òa hay nỗi buồn giằng xé, họ chỉ muốn chạy về nhà để cười, để’ khóc. Nhà là nơi trú ẩn an toàn nhất bởi mình có những vòng tay tận tụy chở che. Nhà của mình, mình muốn cho ai vào là cho, không cho thì đóng cửa, bấm khóa. Dù to hay nhỏ, ở khuất sâu trong con hẻm quanh co, hay ngạo nghễ vươn cao bề thế ở mặt tiền đường cái xe cộ lướt qua không ngớt, cái nhà vẫn được chủ nhà trân trọng, thân tình khi kể về nó. Từ cái bậc thềm tới cái cửa sổ, từ bàn bếp tới kính ốp bếp đến cái phòng tắm… chỗ nào cũng thể hiện tâm huyết của chủ nhà khi xây dựng, chỗ nào cũng ghi dấu biết bao kỷ niệm gia đình.

Cái nhà của tôi cũng vậy. Nó lớn lên cùng tôi, cho tôi một mái gia đình, mặc dù nó thường xuyên bị dột vào mùa mưa, mà không tránh được do nóc nhà hai bên hàng xóm cao hơn, nước mưa cứ vô tư tràn xuống. Nó qua một lần sửa chữa, rồi bị đập bỏ, xây lại thành một căn nhà mới, hoàn toàn lạ lẫm, không còn vương chút gì của nhà cũ.

Trong căn nhà này, những người thân thuộc của tôi ăn uống, nói cười, coi ti vi, đọc báo, giận nhau, đau bệnh… Không nơi đâu như ở nhà mình, tôi được hưởng tất cả niềm vui cũng như chịu đựng biết bao đau đớn. Tôi thi đậu. Những đứa cháu được sinh ra. Đồ nghề kiếm sống của cả nhà bị dẹp bỏ, bán ve chai. Những người thân lần lượt qua đời.

Đôi khi, tôi ngồi lặng trên một bậc thang nào đó vững chắc, mát lạnh mà nhớ cha tôi, cả đời chưa được ở nhà lầu. Có lúc, tôi đứng thẫn thờ trên sân thượng nắng gió tràn trề, nhớ đứa em vắn số cứ hoài ao ước có một khoảnh sân để’ trồng cây, tưới nước, uốn cành, bắt sâu. Và khi bước qua mọi chỗ trong nhà, tôi nhớ chị tôi đã gom góp gởi tiền về phụ giúp mới cất được căn nhà đẹp.

Biết bao nhiêu đó, trách chi tôi dám nói thương cái nhà của mình!

Không nơi đâu như ở nhà mình
3.67 (73.33%) 6 votes

2 nhà kiến trúc sư nổi tiếng

TADAO ANDO (1941)

Khi nhắc đến các kiến trúc sư đương đại của Nhật, người ta thường nhắc đến Tadao Ando. Ông không hề qua đào tạo ở một trường lớp kiến trúc chính quy nào và thậm chí chưa từng làm việc với các kiến trúc sư lớn. Văn hóa và quan điểm tôn giáo của Nhật tác động mạnh mẽ đến những thiết kế của Tadao Ando, thể hiện qua một khối lượng lớn các công trình mang tính tâm linh: từ các ngôi đền Nhật đến các nhà thờ Công giáo. Ando nhận giải Pritzker 1995.

Le Corbusier và Kenzo Tange là những “thần tượng” lớn của Tadao Ando. Ông kể rằng, khi đến châu Âu, một trong những điểu

ALVAR AALTO (1898 – 1976)

Alvar Aalto sinh ra ở Kuortane, Phần Lan. Ông có công đầu trong việc phát triển trường phái kiến trúc Hiện đại theo phong cách Bắc Âu, Scandinavia. Kiến trúc của ông là sự kết hợp của những kỹ thuật tiên tiến với những đặc trưng về’ vật liệu và khung cảnh tự nhiên của Bắc Âu. Rất coi trọng yếu tố thiên nhiên, ông cho rằng thiên nhiên là thành phần quan trọng nhất trong kiến trúc. Alvar Aalto còn được biết đến như là một nhà thiết kế tài năng 

Nhà thị chính Saynatsalo (1952, Saynatsalo, Phần Lan) , KTS Alvar Aalto vật dụng thủy tinh và trang bị nội thất. Ông là tác giả của rất nhiêu biệt thự tuyệt đẹp trong khung cảnh thiên nhiên Bắc Âu. Một số công trình tiêu biểu của Alvar Aalto là Villa Mairea (1938 – 1941, Noormarkku, Phần Lan), Villa Tammekahn (1932, Tartu, Estonia), Nhà thị chính Saynatsalo (1952, Saynasalo, Phần Lan), Paimio Sanatorium (1932, Paimio, Phần Lan), Giảng đường Viện Đại học kỹ thuật (1966, Helsinki, Phần Lan) v.v…

2 nhà kiến trúc sư nổi tiếng
3.44 (68.89%) 9 votes